Em vợ đòi 100 triệu làm quà cưới, khi tôi đặt tiền xuống, vợ đã quỳ xuống xin lỗi tôi
Không biết có ai giống tôi không, lấy vợ rồi mới thấm thía rằng cưới một người, đôi khi là cưới cả gia đình họ.
Không biết có ai giống tôi không, lấy vợ rồi mới thấm thía rằng cưới một người, đôi khi là cưới cả gia đình họ.
Tôi chưa từng nghĩ đời mình lại có ngày trải qua cảm giác tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực chỉ vì… một bức ảnh treo tường.
Tôi đứng hình. Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm. Nhưng không. Câu đó rơi xuống giữa căn phòng hậu sản sáng trắng, nghe rõ đến mức từng chữ như đâm thẳng vào ngực.
Chị Hoa thường xuyên tìm lý do để về nhà mẹ. Mỗi lần vợ về thăm nhà mẹ đẻ, anh rất khó gặp lại vợ, vì khi thì chị Hoa chặn số điện thoại của anh, khi thì đi xa để tránh mặt.
Anh ấy bước ra, áo sơ mi chưa cài hết cúc, trên tay cầm ly nước. Tôi luống cuống xin lỗi, quay ra, chân vấp vào thảm suýt té. Anh chỉ nói một câu: “Không sao đâu, để tôi đưa chị xuống tầng”.
Tôi mở mắt. Và đứng trước mặt tôi không phải Thái, mà là một cô gái tóc dài, mặc bộ đồ ngủ rộng mềm, mắt mở tròn như hai viên bi thủy tinh. Cô ấy hét lên. Tôi cũng hét theo. Một màn song tấu hú hồn.
Tôi đứng yên vài giây, cố gắng định thần. Nhưng càng hít vào, cảm giác khó chịu càng lan ra. Tôi bắt đầu quan sát xung quanh, như thể chính căn phòng quen thuộc này bỗng hóa thành một nơi xa lạ.
Chị M không ngờ, em họ lại "lấy oán báo ân" như vậy.
Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh quanh tôi như biến mất. Chỉ còn anh, đôi mắt mở to, môi khẽ run và bàn tay vô thức khựng lại giữa không trung. Gương mặt anh chuyển từ ngạc nhiên sang hoang mang, rồi dừng lại ở một cảm xúc mà tôi chưa từng thấy trước đây: lo sợ.
Đêm hôm đó tôi đi bộ hàng giờ, chẳng biết đi đâu. Tôi đã gọi cho thằng bạn thân, kể lại mọi chuyện.
Tôi đứng chết lặng. Con tôi trong bụng đạp mạnh, như thúc giục. Tôi run rẩy bước vào viện. Trên đường đi, tôi luôn tự nhủ: “Tôi đến đây vì mẹ. Vì con. Không phải vì ông ấy”.
Người vợ vỡ mộng về cuộc hôn nhân cứ ngỡ là hoàn hảo của mình sau khi sinh con.
Tôi chết lặng. Câu nói ấy như lưỡi dao rạch ngang ngực. Tôi không biết mình đau hơn vì giọng khinh miệt của chồng, hay vì nhận ra đứa con trong bụng mình, giọt máu của hai người, lại bị gọi là “món hàng để chuộc”.