Vết sẹo
Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.
Su bất giác nhìn lên người đàn ông đối diện, anh ta vẫn đang nhìn Su một cách chăm chú dù Su đang chờ thời gian trôi qua một cách chậm rãi và cô đọng.
Tôi từng nghĩ mang thai là lúc phụ nữ nên bớt để ý người khác. Nhưng khi người mang bầu cùng bạn lại chính là đồng nghiệp xinh đẹp mà bạn không ưa, thì mọi suy nghĩ tích cực đều trở nên mong manh.
Việc một người phụ nữ đang mang thai, sắp sinh con cho tôi, lại nhất quyết không chịu cưới, là điều tôi chưa từng nghĩ tới.
Buổi tối hôm đó, chồng tôi hỏi rất thẳng: “Người đàn ông lúc chiều là ai?”. Tôi nói thật. Tôi không nghĩ việc che giấu sẽ giúp ích được điều gì. Tôi kể ngắn gọn rằng đó là người yêu cũ, giờ đã không còn liên lạc, hôm nay chỉ tình cờ ghé thăm.
Trong buổi tiệc tất niên của công ty gần đây, sau vài ly rượu và những câu chuyện không đầu không cuối, chúng tôi đã có đêm đầu tiên với nhau.
“Chỉ một lần tò mò, em đã đồng ý làm chuyện ấy với bạn thân và sau đó không hề biết mình được làm mẹ. Bố mẹ em vì không muốn con gái mang tiếng “chửa hoang” đã làm mọi cách để lễ cưới diễn ra; để rồi sau đó em ngơ ngác bước chân vào một cuộc hôn nhân bất hạnh”.
Ngày tôi sinh con, không một ai bên nhà chồng xuất hiện. Tôi nằm trong phòng sinh, nước mắt lăn dài khi nghe tiếng con khóc chào đời.
Ai cũng bảo tôi may mắn, vô sinh mà vẫn được cưới vào nhà khá giả. Tôi cũng tự nhủ mình phải cố gắng bù đắp bằng sự chu đáo, hiền lành. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, khi vừa vén tấm chăn cưới, tôi đã chết lặng.
Anh tái mặt. Mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi. Người phụ nữ ấy từng là người yêu cũ. Họ chia tay khi cô mang thai, anh chọn tôi vì “ổn định hơn”, vì gia đình tôi “phù hợp để cưới”.
Còn tôi, trong khoảnh khắc ấy, chỉ thấy rõ một điều: anh vẫn y nguyên như ngày tôi phát hiện mình mang thai và anh chọn cách biến mất. Vẫn nói rất hay về tương lai, nhưng tuyệt nhiên không có chỗ cho trách nhiệm.
Những dòng tin hiện ra, mập mờ, nửa kín nửa hở. Tôi ngồi phịch xuống giường, tay đặt lên bụng dưới còn mềm nhão, cảm giác như vừa rơi khỏi một nơi rất cao.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình sẽ ngồi trong phòng trọ chật hẹp, ôm cái bụng bầu mới nhú, khóc đến cạn nước mắt chỉ vì một câu nói của người phụ nữ… là vợ anh.
Tôi bước ra ban công, tay run nhẹ. Không phải vì tin nhắn, mà vì sự trớ trêu của nó.