Những cánh đào phai

Truyện ngắn của Hồng Lam
Chia sẻ

Dưới gốc đào già đang bắt đầu bung nở những cánh hoa đầu tiên trong sân nhà, họ trao nhau nụ hôn nồng nàn. Những vết rạn cũ trên chiếc hộp gỗ hay trong tâm hồn họ, giờ đây đã được lấp đầy bằng chất keo của sự thấu hiểu và lòng vị tha...

Trong một con ngõ nhỏ nằm sâu trên phố Hàng Bè, An ngồi lặng lẽ trong xưởng phục chế đồ cổ của mình. Tiếng lách tách của những hạt mưa va vào cửa kính nghe như nhịp đập chậm rãi của thời gian. An là một "bác sĩ" của những kỷ vật. Đôi bàn tay anh, thon dài và nhạy cảm, đã hồi sinh biết bao bức tranh sơn mài bong tróc hay những bình gốm rạn vỡ. Người ta nói An có khả năng nghe được tiếng thở của gỗ, tiếng than vãn của gốm và cả sự im lặng của thời gian. Nhưng có một thứ, suốt 5 năm qua, anh không cách nào hàn gắn được: Đó là mảnh vỡ của chính trái tim mình.

Năm ấy, cũng vào một buổi chiều xuân nồng nàn mùi nước lá mùi già – cái mùi hương cứ mỗi độ Tết về lại làm lòng người xao động - Linh đã bước ra khỏi cuộc đời anh, mang theo cả mùa xuân của tuổi trẻ.

Mối tình của họ từng đẹp như một bản Sonata cho vĩ cầm và dương cầm. Linh là một nghệ sĩ violin với tâm hồn phóng khoáng như gió hồ Tây, còn An lại trầm mặc như rêu phong tường cũ. Họ yêu nhau bằng tất cả sự tinh khôi của những ngày đôi mươi, giữa những quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng, nơi khói thuốc và hương cà phê quyện vào nhau tạo nên một không gian tách biệt với thế gian xô bồ.

Mâu thuẫn ập đến vào cái Tết của năm năm trước, như một cơn giông bất chợt giữa ngày xuân lặng lẽ. Một sự hiểu lầm nghiệt ngã đã xảy ra. An khi đó đang dốc toàn lực cho một cuộc triển lãm phục chế quan trọng, anh mải mê với những lớp sơn ta nồng nàn đến mức quên cả thời gian. Một bức thư tay Linh gửi, hẹn gặp anh tại Nhà hát Lớn để đưa ra quyết định về việc cô đi du học Pháp, đã bị kẹp vào giữa hai lớp gỗ của một bức bình phong cổ mà An đang xử lý. Anh đã không thấy nó. Anh đã lỡ hẹn với định mệnh.

Những cánh đào phai - 1

Minh họa sưu tầm

Linh đứng dưới mưa rét suốt ba tiếng đồng hồ, đón nhận sự im lặng của An như một lời từ chối phũ phàng cho tương lai của cả hai. Cô không biết rằng, lúc đó An đang say sưa với những đường nét phục chế, lòng tràn đầy dự định về một tương lai có cô. Cô ra đi trong lặng lẽ, mang theo niềm tin vỡ vụn rằng tình yêu của họ không đủ nặng để anh gác lại công việc dù chỉ một giờ. Sự im lặng là thứ vũ khí sắc bén nhất, nó cắt đứt sợi dây liên kết giữa hai tâm hồn mà không để lại một lời giải thích.

Năm nay, Linh trở về. Cô không về như một người khách vãng lai, mà về để đối diện với quá khứ đang ngủ yên. Cô mang đến xưởng của An một chiếc hộp gỗ khảm trai đã bị nứt – một kỷ vật của bà ngoại cô. Khi Linh bước vào, không gian nhỏ hẹp của xưởng phục chế dường như ngưng đọng. Mùi tinh dầu thông và sơn ta nồng nàn bỗng trở nên ngột ngạt.

- Đã lâu không gặp, An -  Linh nói, giọng cô run nhẹ như dây đàn vừa được chạm vào bởi một bàn tay lạ.

An ngước lên. Thời gian có thể làm mờ đi những nét vẽ trên toan, nhưng không thể xóa nhòa những đường nét trên gương mặt người anh yêu. Anh thấy trong mắt cô cả một trời mùa đông cũ, u uẩn và xa xăm.

- Chào Linh. Em... vẫn chơi đàn chứ?

- Em vẫn chơi. Nhưng giai điệu có vẻ khác xưa rồi. Nó không còn sự trong trẻo của mùa xuân Hà Nội nữa.

An nhận chiếc hộp gỗ. Đó là một món đồ quý, khảm trai tinh xảo với hình ảnh "Tùng hạc diên niên". Nhưng điều khiến anh bận tâm không phải là giá trị mỹ thuật, mà là ánh mắt buồn mênh mang của Linh. Cô muốn anh phục chế nó trước đêm Giao thừa, như một cách để hàn gắn những ký ức vụn vỡ của gia đình cô, hay có lẽ, của chính họ.

Trong suốt những ngày giáp Tết, Linh thường xuyên ghé qua xưởng để theo dõi tiến độ. Họ ngồi bên nhau giữa những món đồ cũ kỹ, giữa mùi gỗ mục và mùi sơn mới, nhưng khoảng cách giữa họ lại xa xôi như hai bờ đại dương. Những câu chuyện của họ chỉ xoay quanh việc xử lý lớp sơn, cách mài vỏ trai sao cho sáng, tuyệt nhiên không ai dám chạm vào cái hố sâu của 5 năm trước. Mỗi lần ngón tay họ tình cờ chạm nhau khi cùng nâng chiếc hộp, một luồng điện xót xa lại chạy dọc sống lưng, nhắc nhở về một thời mặn nồng đã mất.

Sự mâu thuẫn trong lòng An đẩy lên cao độ. Anh thấy mình như một kẻ hèn nhát, ẩn nấp sau những kỷ vật cổ xưa. Một buổi chiều, khi cơn mưa phùn Hà Nội trở nên nặng hạt, An bắt đầu bóc tách lớp lót nhung bên trong của chiếc hộp gỗ để xử lý vết nứt sâu chạy dọc thân hộp. Đột nhiên, bàn tay anh khựng lại. Giữa lớp gỗ khảm và lớp vải lót đã mục nát, có một mảnh giấy ố vàng, phẳng phiu nhưng đã hằn vết thời gian.

An run rẩy mở ra. Những dòng chữ mực tím đã nhòe đi vì ẩm, nhưng anh vẫn nhận ra nét chữ thanh thoát của Linh. Đây không phải bức thư năm xưa ở Nhà hát Lớn. Đó là một bức thư cô lén đặt vào chiếc hộp này khi bà ngoại gửi anh sửa từ năm năm trước, trước cả cái đêm hẹn định mệnh kia: "An, nếu một ngày chúng ta lạc mất nhau, hãy tìm em ở nơi bản nhạc đầu tiên bắt đầu...".

Những cánh đào phai - 2

Minh họa sưu tầm

Trái tim An như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hóa ra, Linh đã từng cố gắng gửi gắm niềm tin vào những món đồ anh yêu thích nhất, nhưng sự vô tâm và sự ngăn trở của số phận đã khiến chúng bị vùi lấp. Anh chợt nhận ra, mình đã phục chế hàng ngàn món đồ, nhưng lại để mặc cho kiệt tác lớn nhất của đời mình - tình yêu - bị rạn vỡ.

Đúng lúc đó, Linh bước vào. Cô mang theo hơi lạnh của phố xá và mùi thơm của những nhành hoa ly mới mua. Thấy An đứng thẫn thờ với mảnh giấy trên tay, cô định lên tiếng thì anh đã ngước nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, chứa đựng cả một đại dương hối lỗi.

- Linh... tại sao chúng ta lại đánh mất nhau vì những sự im lặng không đáng có này?

An đưa bức thư cho Linh. Cô đọc, và hơi thở cô trở nên dồn dập. Những ký ức đau khổ của đêm mưa năm ấy ùa về, dữ dội như một cơn sóng thần.

- Anh không hề biết về bức thư này, Linh ạ. Và cả bức thư ở Nhà hát Lớn năm đó, anh cũng vừa tìm thấy nó kẹp trong bức bình phong cũ tháng trước. Anh là một gã thợ tồi, anh có thể sửa được đồ vật, nhưng anh lại mù lòa trước tình cảm của người mình yêu nhất.

Linh quỵ xuống chiếc ghế gỗ cũ. Những uất ức dồn nén bấy lâu vỡ òa thành tiếng khóc.

- Em đã nghĩ anh coi những bức tranh kia quan trọng hơn em. Em đã nghĩ mình chỉ là một nốt nhạc thừa trong cuộc đời bận rộn của anh. Em đã ra đi với một trái tim đầy những vết xước mà em tưởng rằng không bao giờ lành lại được.

Họ tranh cãi, họ khóc, họ trút đổ tất cả những cay đắng của năm năm xa cách. Hà Nội ngoài kia vẫn mưa, tiếng còi xe vang lên lạc lõng giữa phố phường đang hối hả đón Tết. Nhưng trong căn xưởng nhỏ này, thời gian như đang đảo ngược. Khi những lời cay đắng nhất đã được thốt ra, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của sự thấu hiểu.

An bước đến bên Linh, đặt bàn tay vẫn còn dính chút bột mài và mùi sơn ta lên vai cô. "Linh, mùa xuân không có lỗi. Những món đồ cổ có thể phục chế được bằng sơn, bằng thiếp vàng, khiến vết nứt trở thành một phần của vẻ đẹp lịch sử. Tình yêu của chúng ta cũng vậy. Hãy để những vết rạn này trở thành minh chứng cho việc chúng ta đã mạnh mẽ thế nào để tìm lại được nhau".

Đêm Giao thừa.

Hà Nội bỗng ngớt mưa, như thể bầu trời cũng muốn dành một khoảng lặng cho những tâm hồn vừa tìm thấy bến đỗ. Trời chuyển rét ngọt, cái rét đặc trưng khiến người ta muốn xích lại gần nhau hơn, để cảm nhận hơi ấm từ nhịp thở. Phố phường rực rỡ trong ánh đèn hoa, mùi nhang trầm từ các gia đình lan tỏa trong không gian, quyện với mùi hoa đào đang độ thắm nhất, tạo nên một hương vị Tết không thể lẫn vào đâu được.

An hoàn thành chiếc hộp gỗ. Nó không chỉ được lành lại mà còn đẹp rực rỡ, những mẩu trai khảm như phát sáng dưới ánh đèn. Anh mang chiếc hộp đến nhà Linh. Trên ban công nhỏ nhìn ra hồ Gươm, Linh đứng đó, chiếc violin trên tay.

Tiếng đàn vang lên, không còn u buồn, mà réo rắt, tràn đầy hy vọng như tiếng chim hót gọi mùa. An đứng sau lưng cô, ôm lấy bờ vai gầy, cùng nhìn lên bầu trời khi pháo hoa bắt đầu bung nở. Những tia sáng xanh, đỏ xé tan màn sương mù, phản chiếu xuống mặt nước hồ xanh lục một vẻ đẹp lộng lẫy.

- An này, - Linh khẽ nói, đầu tựa vào vai anh - Mùa xuân năm nay, em thấy Hà Nội đẹp hơn bao giờ hết.

An nắm chặt tay cô.

- Vì mùa xuân này, chúng ta không còn lỗi hẹn nữa.

Dưới gốc đào già đang bắt đầu bung nở những cánh hoa đầu tiên trong sân nhà, họ trao nhau nụ hôn nồng nàn. Những vết rạn cũ trên chiếc hộp gỗ hay trong tâm hồn họ, giờ đây đã được lấp đầy bằng chất keo của sự thấu hiểu và lòng vị tha. Mùa xuân thực sự đã về, không chỉ trên những cành hoa, mà trong từng nhịp đập của một tình yêu vừa được hồi sinh từ những cánh đào phai, giữa lòng Hà Nội cổ kính và bao dung.

Chia sẻ

Truyện ngắn của Hồng Lam

Tin cùng chuyên mục

Thực phẩm giàu canxi cho hệ xương chắc khoẻ

Thực phẩm giàu canxi cho hệ xương chắc khoẻ

Canxi là khoáng chất thiết yếu, đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng và duy trì hệ xương - răng chắc khỏe, đồng thời tham gia nhiều chức năng sinh lý quan trọng của cơ thể. Việc bổ sung canxi đầy đủ thông qua chế độ ăn hằng ngày không chỉ giúp phòng ngừa loãng xương mà còn góp phần nâng cao chất lượng sống, đặc biệt ở người cao tuổi, phụ nữ mang thai và cho con bú.

Khi âm nhạc trở thành “đôi mắt”

Khi âm nhạc trở thành “đôi mắt”

Trong cuộc đời mỗi người, ánh sáng không chỉ là thứ ta nhìn thấy bằng đôi mắt, mà còn là những gì ta cảm nhận sâu thẳm trong trái tim. Với Nguyễn Đức Thiện, âm nhạc chính là ánh sáng ấy, mạnh mẽ, tinh tế và trọn vẹn hơn cả những gam màu mà đôi mắt bình thường có thể ghi nhận.

Nữ điều dưỡng quân y “yêu đời, yêu người”

Nữ điều dưỡng quân y “yêu đời, yêu người”

Trong thế giới hiện đại bận rộn, khi người ta dễ bị cuốn theo guồng quay của công việc và trách nhiệm, vẫn có những con người giữ được sự bình yên nội tại và lan tỏa cảm hứng đến những người xung quanh. Trung tá Quân nhân chuyên nghiệp Lê Lam Hà là một trong những người như vậy.